Ngoại binh Hà Nội FC kể chuyện ‘đổi đời’ ở Việt Nam

- 12 phút đọc

Sự nghiệp của Papa Ibou Kebe chỉ thực sự sang trang sau ngày tìm thấy miền đất hứa mang tên Hà Nội FC tại Việt Nam. Trước đó tiền đạo người Pháp từng chơi cho những đội bóng nhỏ ở Slovenia và Síp. Để có thêm thu nhập, anh thậm chí từng phải làm nhân viên bảo trì, người giao bánh pizza…

Yêu Thể Thao xin phép lược dịch bài phỏng vấn của So Foot với Kebe (xuất bản vào tháng 10/2020).

Không đội bóng nào ở châu Âu cho tôi thu nhập cao như Hà Nội FC

7 năm trước, anh từng là nhân viên bảo trì ở Strasbourg. Và bây giờ anh là nhà vô địch V.League. Quả là một hành trình phi thường?

Năm 19 tuổi, tôi là thành viên đội trẻ Colmar. Đó là một thế hệ cầu thủ xuất sắc. Trong sâu thẳm, tôi biết mình sẽ thành công. Tôi không bao giờ bỏ cuộc.

Nhưng con đường khi ấy còn dài và nhiều chông gai. Do vậy tôi đã tìm thêm thu nhập bằng việc làm người giao bánh pizza cho hãng Domino’s.

Vào một buổi sáng nọ, người quản lý cửa hàng đã nói một điều khiến tôi phải suy nghĩ lại. Đó là lời mỉa mai. ‘Ibou đang chơi cho Colmar. Anh ấy là cầu thủ. Anh ấy thiếu gì tiền cơ chứ’?.

Tôi đã bỏ việc ngay buổi tối hôm ấy. Tôi muốn tập trung vào bóng đá. Hồi đó Colmar chỉ trả cho chúng tôi 500 Euro/tháng. Còn tại Việt Nam lúc này (2020), con số mà tôi nhận được, không một CLB nào tại Pháp hay châu Âu có thể đáp ứng.

Papa Ibou Kebe Hà Nội FC Việt Nam

Ibou Kebe đã tìm thấy miền đất hứa cho sự nghiệp trong 2 năm thi đấu ở Việt Nam. Ảnh: Hà Nội FC

Họ đã trả cho anh bao nhiêu?

Ở Việt Nam, chúng tôi có thể nhận được 50.000 đến 70.000 Euro/năm. Đó là Hà Nội FC. Họ là đội bóng hàng đầu giải đấu. Hà Nội FC giống như PSG ở Pháp. Lương cao hơn rất nhiều.

Anh đã giành chức vô địch V.League đầu tiên như thế nào?

Tôi từng vô địch giải hạng 2 Slovenia cùng Tabor Sezana. Còn với Hà Nội FC, đó là ở cấp độ cao nhất. Chúng tôi đã giành cú ăn 3 với V.League, Cúp Quốc gia và kể cả Siêu Cúp.

Đó là những trải nghiệm khá lạ lẫm khi toàn đội phải ăn mừng chiến thắng trong những sân vận động đóng kín cửa (do ảnh hưởng của dịch COVID).

Trong 3 ngày liền sau chức vô địch, tất cả đều mừng vui đầy hạnh phúc. Nhưng cũng có một số thì không. Bởi họ đã giành nó tới 4 lần trước đó.

Cúp Quốc gia là danh hiệu khiến tôi tự hào. Hà Nội FC chưa từng giành được nó trong quá khứ. Tôi đã đến và giúp đội làm được điều này, bằng những bàn thắng, kể cả ở trận chung kết.

Tháng 6/2020, anh được gửi đến Quảng Nam dưới dạng cho mượn. Tại sao vậy?

Quảng Nam là một đội bóng thuộc sở hữu của Chủ tịch CLB Hà Nội. Tiền đạo ngoại của họ gặp chấn thương ở giai đoạn một. Lãnh đạo Hà Nội FC đã hỏi tôi liệu có muốn chuyển tới đó thi đấu hay không. Điều đó sẽ giúp tôi gia tăng cơ hội ra sân. Tôi đã chấp nhận thử thách.

Tôi đã thắng mọi danh hiệu ở Hà Nội. Và giờ là lúc để trải nghiệm bản thân ở Quảng Nam.

Khi dịch COVID hoành hành khắp thế giới, Việt Nam lại là quốc gia duy nhất kiểm soát được và để bóng đá diễn ra với sự ủng hộ của khán giả.

Việt Nam là quốc gia duy nhất làm được điều này. Các sân vận động luôn chật kín khán giả. Họ tôn thờ bóng đá. Khi ĐTQG hay thậm chí U23 thi đấu, người ta ngừng làm việc và cùng xem bóng đá ở những màn hình khổng lồ đặt ở nơi công cộng. Họ thực sự rất yêu bóng đá.

Hà Nội FC đạt tới đẳng cấp Ligue 1 (Pháp)

Anh đã gặp phải khó khăn nào trong lần đầu đặt chân tới V.League?

Thành thật mà nói, ban đầu, đó là một cú sốc với tôi. Một số sân bóng có chất lượng mặt cỏ rất tệ. Nhiệt độ và độ ẩm cao cũng là một trở ngại. Bạn cần khoảng một tháng để thích nghi.

Các ngoại binh đến từ châu Âu thường sẽ bị kiểm tra rất kỹ. Bởi HLV cần đảm bảo chắc chắn chúng tôi có thể thích ứng được với điều kiện thời tiết.

Về bóng đá, tôi tin rằng Hà Nội FC và TP.HCM đã chạm tới đẳng cấp ở Ligue 1. Trong khi các đội còn lại có thể ngang tài với nhóm cuối ở Ligue 2 và nhóm đầu ở National 3.

Thực tế thì ai đã mang anh đến với miền đất hứa này?

Đó là Youssouf Toure. Chúng tôi là đồng đội cũ ở Colmar. Tôi đến đó trước anh ấy. Chúng tôi thường xuyên nói chuyện cùng nhau qua điện thoại. Youssouf bảo tôi hãy đến Việt Nam.

Sau khi mùa giải tại Síp kết thúc, một người môi giới đã gọi cho tôi và đề nghị tôi chuyển tới V.League. Tôi đã đến và thử việc tại Thanh Hóa. Nhưng thật không may, tôi đã gặp phải một chấn thương. Khi tôi quay lại Pháp để điều trị, CLB đã tìm thấy người thay thế.

Khi bình phục, tôi nhận được ba đề nghị đến từ ba quốc gia. Nhưng tôi đã chọn Slovenia. Đó là một quyết định đúng đắn. Giải đấu này rất phù hợp với phong cách chơi bóng của tôi. Tôi đã giúp Tabor Sezana vô địch giải hạng 2 và còn ghi được 24 bàn sau 25 trận.

Ba ngày sau chiến công này, một vị lãnh đạo của Hà Nội FC đã gọi điện. Họ tỏ ra ấn tượng với những gì mà tôi đã thể hiện. Hà Nội FC cần một tiền đạo. Vài ngày sau đó, tôi đến Việt Nam, ký hợp đồng và lập tức bước vào thi đấu.

Papa Ibou Kebe Hà Nội FC AFC Cup Việt Nam

Sau khi giúp Tabor Sezana vô địch giải hạng 2 Slovenia, Ibou Kebe đã lọt vào mắt xanh của Hà Nội FC và chuyển tới Việt Nam thi đấu ngay sau đó.

Anh có bạn bè hay đồng hương nào ở Việt Nam không?

Tôi có một vài người bạn. Như Youssouf Toure chẳng hạn. Anh ấy thi đấu cho một CLB cách nơi tôi ở không xa. Nhìn chung, các ngoại binh ở Việt Nam đều biết nhau. Chúng tôi có chung hoàn cảnh và thường trao đổi với nhau về công việc cũng như cuộc sống.

Tại Quảng Nam, ban đầu chỉ có cầu thủ Việt Nam và Brazil. Nhưng gần đây, họ đã tuyển dụng thêm hai người có thể sử dụng tiếng Anh. Thế là ổn.

Anh đã giải quyết bài toán ngôn ngữ như thế nào?

Tôi có thể nói một chút tiếng Việt. Đừng quên rằng, bạn đang sống ở đâu. Nỗ lực thích nghi, học hỏi và hòa nhập là rất quan trọng. Khi tôi nói chuyện với mọi người bằng tiếng Việt, họ đã rất vui và xúc động. Họ cảm nhận được tình cảm mà tôi dành cho họ.

Về bóng đá, hầu hết các HLV tại Việt Nam đều không thể dùng tiếng Anh. Nhưng chúng tôi có người phiên dịch.

Hãy chia sẻ một kỷ niệm đáng nhớ khi anh cùng Hà Nội FC đi thi đấu?

Năm 2019, chúng tôi tham dự AFC Cup. Giải đấu này có thể hiểu như Europa League tại châu Âu. Đây là lần đầu tiên Hà Nội vượt qua được vòng bảng khu vực Đông Nam Á. Chúng tôi đã tiến tới trận bán kết liên khu vực và thi đấu ở những quốc gia như Turkmenistan và Triều Tiên.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, mình sẽ có cơ hội chơi bóng ở Triều Tiên. Khi chúng tôi đến đó, họ cấp thị thực cho toàn đội thông qua một tờ giấy và giữ hết mọi giấy tờ còn lại.

Các thành viên của Hà Nội FC đều được đóng dấu trên hộ chiếu. Riêng tôi thì không.

Tại xứ sở này, bạn không thể quay phim. Và họ cũng chẳng có internet. Chúng tôi luôn có người hộ tống ở mọi điểm đến. Điều đó khiến mọi người cảm thấy áp lực.

Trong 8 ngày, toàn đội không thể sử dụng điện thoại để liên lạc (vì không có kết nối mạng). Chúng tôi chỉ có thể nhắn tin cho người thân khi đến Đại sứ quán Việt Nam.

Tại Triều Tiên và Turkmenistan, khán giả được sắp xếp khu vực chỗ ngồi theo màu sắc quần áo. Ngoài ra, cũng có một dàn nhạc tại sân vận động. Điều đó khiến tôi ấn tượng.

Đó là khoảng thời gian kỳ diệu mà tôi luôn muốn nhớ về. Gia đình có thể theo dõi mọi trận đấu của tôi trên truyền hình. Tôi cảm thấy thật tự hào.

Vợ và con trai tôi từng đến Việt Nam. Nhưng khi dịch COVID bùng phát, tôi đã để họ trở lại Pháp. Thật kỳ lạ là sau cùng, Việt Nam lại là nơi an toàn nhất.

Minh Phương (lược dịch)

Bài viết liên quan