Nghịch lý ở M.U: Ưu tiên cho Paul Pogba, mua Van de Beek để làm gì?

- 6 phút đọc

Nhìn vẻ ngoài, ai cũng cho rằng sự vắng mặt của Donny Van de Beek trong đội hình chính M.U là một vấn đề. Suy cho cùng, đấy là bản hợp đồng đáng kể duy nhất của M.U trong mùa chuyển nhượng vừa qua.

HLV Ole Gunnar Solskjaer mua Van de Beek làm gì, nếu không cần dùng? Mới đây, Marco Van Basten nói rằng Van de Beek đã sai lầm khi đầu quân M.U.

Bạn đã đọc chưa?

Nếu đấy là chuyện cạnh tranh chỗ đứng, thì có vẻ quá gay cho Van de Beek, khi đối thủ cạnh tranh trực tiếp với anh hiện nay là… Paul Pogba. Tất nhiên, nhà vô địch World Cup 2018, từng là ngôi sao đắt giá nhất thế giới, chiếm ưu thế về nhiều mặt. Nhưng, vấn đề lại đang nằm ở chỗ khác. Solskjaer làm sao rảnh trí để tạo cơ hội ra sân cho Van de Beek, khi bài toán lớn nhất của ông hiện nay lại là làm sao để… bỏ Pogba. Đấy là vấn đề hóc búa, độc lập với chuyện có hay không có Van de Beek.

Pogba phải ngồi dự bị trong trận gặp Chelsea vừa qua, giống như trận gặp PSG ở Champions League vài ngày trước đó. Ngày càng trở nên rõ ràng: khi M.U bước vào các trận đấu lớn thì tốt nhất là để Pogba ngồi ngoài.

Trong 23 trận đấu lớn (gặp đối thủ thuộc nhóm “Big 6” ở Premier League, các trận ở Champions League, hoặc các trận từ bán kết trở đi ở các giải còn lại), Pogba đá chính 8 lần, ngồi ngoài 15 lần. Hễ có Pogba trong đội hình chính, M.U thắng 1, thua 5. Không có Pogba, M.U thắng 8, thua 5.

Thống kê liên quan: cũng trong 23 trận ấy, M.U thắng 31% khi chơi với hàng thủ gồm 4 hậu vệ; thắng 50% khi chơi với hàng thủ gồm 3 (hoặc 5) hậu vệ. Cách thủ với 3 (hoặc 5) hậu vệ giúp M.U giữ nguyên mành lưới nhiều gấp 3 lần so với cách thủ với 4 hậu vệ. Thành công điển hình dĩ nhiên là trận thắng PSG 2-1 trên sân đối phương ở Champions League mới đây: dùng sơ đồ 3-5-2, Pogba ngồi ngoài!

Khi Fred và Scott McTominay đá cặp giữa sân, với Bruno Fernandes phía trước, tiền vệ M.U có một sự cân bằng cần thiết, và điều quan trọng là hệ thống phòng ngự trở nên chặt chẽ. Nhược điểm là thiếu tính sáng tạo. Ở trận gặp Chelsea, tính sáng tạo của M.U gần như bằng 0. Người ta kêu gọi Solskjaer phải dùng Van de Beek là vì điều này – vì Van de Beek chơi sáng tạo. Nhưng, rất rõ ràng: nếu cần, Solskjaer đã dùng… Pogba rồi. Sở dĩ ngay cả Pogba cũng không có chỗ trong các trận đấu quan trọng là vì ở những trận đấu như vậy, Solskjaer không ưu tiên phát huy sự sáng tạo.

Không dùng Pogba, trong các trận quan trọng cụ thể, là cách tính toán hợp lý của Solskjaer. Sự năng nổ của Bruno Fernandes và tính chiến đấu của cặp Fred – McTominay là cần thiết hơn. Và khi M.U phải “sống” bằng bộ ba này ở khu giữa sân thì khoảng trống phía trên trở nên thoáng hơn. Một mặt, Solskjaer có thể bố trí một cặp tiền đạo. Mặt khác, Marcus Rashford có đất để thể hiện tốc độ.

Nhưng, hệ quả của các toan tính chuyên môn như thế lại quá bất lợi cho… Van de Beek. Bản thân việc Pogba ngồi ngoài không phải là vấn đề lớn. Nhưng nếu Solskjaer để Pogba ngồi ngoài mà Van de Beek lại có chỗ trong đội hình chính thì… sẽ sinh chuyện. Trên nguyên tắc, Van de Beek sẽ có cơ hội lớn hơn trong các trận đấu không quá quan trọng. Anh sẽ có dịp phát huy lối chơi sáng tạo “chính hiệu Hà Lan” trước các đối thủ yếu, phòng thủ dày đặc.

Cũng phải thừa nhận: M.U mùa này chưa có nhiều trận “dễ thở” (để Van de Beek hy vọng đá chính). Mặt khác, Solskjaer còn phải ưu tiên dùng Pogba cho các trận như vậy, rồi mới đến lượt Van de Beek!

Theo Báo Thể thao & Văn hóa
Bài viết liên quan