Ngày này năm xưa: Ronaldo và đêm Luzhniki đầy xúc cảm

- 5 phút đọc

Cristiano Ronaldo nhận lấy danh xưng “ông vua Champions League” tại Real Madrid, nhưng Manchester United mới là chiếc áo anh mặc trong lần đầu lên đỉnh châu Âu.

2007/08 là mùa bóng mà người ta bắt đầu quen với sự khủng khiếp của Cristiano Ronaldo. Tiền đạo người Bồ Đào Nha trở thành cỗ máy săn bàn thượng hạng khi lập kỷ lục ghi 31 bàn ở Ngoại hạng Anh (sau này bị phá bởi Mohamed Salah), đồng thời cũng có 7 pha lập công trên đường đến trận chung kết Champions League.

Ngày 21/5/2008, Manchester United đối đầu Chelsea trên sân vận động Luzhniki tại thủ đô Moscow nước Nga.

Bạn đã đọc chưa?

Hiển nhiên, CR7 là người nhận được nhiều sự chú ý nhất. Vẫn xuất phát bên hành lang cánh trái quen thuộc, anh khiến hậu vệ cánh phải của Chelsea lúc đó là Michael Essien vất vả theo kèm.

Ronaldo tranh chấp với Essien. (Ảnh: Getty Images)

Nhưng Ronaldo sẽ không ghi nhiều bàn đến thế nếu chỉ mãi giữ phong cách một chân chạy cánh lạm dụng tốc độ và hay múa may quay cuồng chỉ để làm mù mắt đối phương. Điểm khác biệt là những lần bỏ biên để tiến vào vòng cấm địa đối thủ.

Chính từ một tình huống như thế, Ronaldo mở tỷ số trận đấu. Bên biên phải, Paul Scholes và Wes Brown có một pha đập nhả mượt mà. Khi bóng được số 6 treo vào, khán giả thấy Essien vụng về ngó theo. Nhưng mọi chuyện đã quá muộn với Chelsea: CR7 bật cao, lắc cái đầu chuẩn xác đưa quả bóng nằm gọn trong lưới Petr Cech. Đó là bàn thắng đầu tiên của chàng trai đến từ Madeira trong một trận chung kết Cúp C1.

Cech đứng chôn chân trong tình huống này. (Ảnh: Standard)

MU vốn dĩ nên kết liễu đối thủ sớm hơn. Carlos Tevez và Michael Carrick đều có những cơ hội tốt, nhưng không thể nhân đôi cách biệt. Rồi đến cuối hiệp 1, họ lại sơ sẩy để Frank Lampard gỡ hòa

Từ thế thượng phong, “Quỷ đỏ” chuyển sang bị The Blues đe dọa. Nếu không nhờ xà ngang và cột dọc, có lẽ đoàn quân của Sir Alex Ferguson đã không thể “sống sót” qua thời gian hiệp phụ.

Đến loạt đấu súng, Ronaldo lại là người tạo ra điểm nhấn. Cú sút của số 7, ở lượt thứ ba, bị Cech đẩy ra. Anh đã ôm mặt rất tiếc nuối, bởi nó có thể là pha ra chân đá văng chiếc cúp khỏi tầm với “Quỷ đỏ”. Nếu điều đó trở thành sự thật, nó sẽ là vết đau quặn mãi trong tim Ronaldo và người hâm mộ. Anh là người hùng đưa Man United đến với trận chung kết, nhưng cũng là tội đồ cản trở giây phút vinh quang.

Cech “phục thù” Ronaldo. (Ảnh: Eurosport)

May sao, John Terry, như hầu hết mọi người sau này vẫn còn nhớ, lại đưa bóng tìm đến cột dọc ở lượt sút thứ 5. Hai bên giằng co thêm một lượt nữa, đến khi Edwin van der Sar cản phá pha dứt điểm từ Nicolas Anelka để giật lấy chiếc cúp cho MU.

Trong khoảnh khắc thủ thành người Hà Lan đẩy quả bóng văng ra xa rồi giơ cao hai cánh tay dài đằng đẵng, người ta thấy Ronaldo chạy vài nhịp, nhưng rồi ngã gục ra sân. Anh không thể bước tiếp, bởi niềm hạnh phúc tột cùng đã kéo anh xuống đất. Người ta thấy anh khóc nức nở, nhưng lần này, nó không còn là những giọt nước mắt đắng cay như tại quê nhà cách đó 4 năm. Lần này, Ronaldo thực sự vui sướng.

Đêm Luzhniki năm ấy là kỉ niệm đáng nhớ nhất của CR7 trong màu áo Man United.

Xem lại trận Manchester United – Chelsea:

Theo Báo Thể thao & Văn hóa

Theo Báo Thể thao & Văn hóa
Bài viết liên quan