Đi tìm Chelsea vĩ đại nhất Ngoại hạng Anh (P3): Câu trả lời cuối cùng

- 6 phút đọc

Tiếp nối hai phần trước, phần 3 đem tới những lý luận cuối cùng để so sánh mối tương quan giữa hoàn cảnh lên ngôi của hai phiên bản Chelsea 2014/15 và 2016/17.

Hoàn cảnh – và kết luận

Jose Mourinho trở lại Chelsea vào năm 2013 với nhiệm vụ biến một nhóm cầu thủ mới trở thành những kẻ chiến thắng. Ông đã đến rất gần chức vô địch Ngoại hạng Anh ở mùa giải đầu tiên mà không có lấy một tiền đạo xuất sắc nào.

Bạn đã đọc chưa?

Sự bổ sung những Nemanja Matic, Cesc Fabregas cũng như Diego Costa sau đó đưa họ lên đỉnh đầu bằng một phong cách ấn tượng – ít nhất là ở 6 tháng đầu tiên của mùa giải 2014/15.

Antonio Conte thì tiếp quản một đội hình mới giành vinh quang cách đó chưa lâu, nhưng cũng là một tập thể chịu vết thương từ khúc mắc khó lành dưới thời Mourinho.

Chiến lược gia người Italia giúp Costa và Hazard hồi sinh, biến N’Golo Kante (chứ không phải Fabregas) trở thành nguồn sống của đội và thử nghiệm một hệ thống đặc biệt mới lạ giúp phát huy tối đa năng lực của nhiều cầu thủ khác, bao gồm việc thay đổi vị trí của họ khi cần thiết.

Những trụ cột ở cả hai mùa giải. (Ảnh: Goal)

Chelsea dẫn đầu bảng xếp hạng giải vô địch quốc gia trong vòng 274 ngày ở mùa 2014/15, thời gian nhiều hơn bất cứ câu lạc bộ nào khác trong lịch sử Ngoại hạng Anh cho đến thời điểm đó.

Đội bóng của Mourinho khởi đầu rất nhanh và giữ vững vị thế, trong khi kẻ bám đuổi Manchester City thì dần tụt lại. Thậm chí khi năng lượng của họ giảm bớt, họ vẫn biết cách giành những chiến thắng xấu xí vào mùa xuân để kết thúc cuộc đua.

Thành tích của Conte thậm chí còn ấn tượng hơn: cùng với 30 trận thắng và 85 pha lập công, chuỗi 13 chiến thắng liên tục từ tháng 9 tới tháng 1 là minh chứng hùng hồn cho quyết định điều chỉnh chiến thuật thần kỳ của ông. Vào thời điểm các đối thủ tìm ra cách để đối phó với sơ đồ 3-4-3, thì đã quá trễ để ngăn cản Chelsea.

Cả hai vị huấn luyện viên đều tận dụng sự chưa sẵn sàng của các đại gia còn lại. Kẻ bám sát nhất đối với Chelsea của Mourinho là một Man City già cỗi cần những đôi chân sung sức hơn và những ý tưởng mới mẻ hơn.

Conte thì có điều kiện bứt phá khi City vẫn đang tìm cách thích ứng với triết lý tầm cao của Pep Guardiola, còn Jurgen Klopp thì trong quá trình xây dựng Liverpool. Đội bóng trẻ Tottenham Hotspur của Mauricio Pochettino là mối đe dọa lớn nhất, nhưng dường như họ chưa bao giờ có được bản lĩnh thực sự.

Mourinho và Conte đã khai thác tốt thời cơ. (Ảnh: Twitter)

Cũng phải hiểu rằng chiến thắng của Mourinho mùa 2014/15 đi kèm với chiến dịch UEFA Champions League – nơi họ bị Paris Saint-Germain loại ở vòng knock-out đầu tiên –  cùng với chức vô địch Cúp Liên đoàn.

Ông cùng các học trò trải qua 54 trận đấu, nhiều hơn 7 trận so với khi Conte lên ngôi ở Ngoại hạng Anh và tiến đến chung kết FA Cup. Những kì nghỉ vào giữa tuần ở mùa thu 2016 vì không phải tham dự các giải đấu châu Âu chắc chắn đã giúp Chelsea rất nhiều khi mùa xuân 2017 tiến đến.

Nhưng dù sao, phiên bản 2016/17 vẫn tỏ ra nhỉnh hơn. Mourinho, từng nổi tiếng nhắc nhở các cổ động viên Chelsea gọi ông bằng cái tên “Judas” ở màn trở lại Stamford Bridge trên cương vị thuyền trưởng Manchester United hồi tháng 3/2017, vẫn là huấn luyện viên thành công nhất lịch sử The Blues.

Tuy nhiên Conte, với cú xoay chuyển bậc thầy, đạt tới thành công ấn tượng hơn. Sự đi xuống của họ từ đó đến nay càng thêm chứng minh điều này.

Nguồn: Biên dịch từ bài viết “Which was Chelsea’s greatest Premier League title win?” của Liam Twomey đăng trên The Athletic

Theo Báo Thể thao & Văn hóa

Theo Báo Thể thao & Văn hóa
Bài viết liên quan