Đi tìm Chelsea vĩ đại nhất Ngoại hạng Anh (P2): Những cái tên kiệt xuất

- 6 phút đọc

Những gương mặt xuất sắc đội chủ sân Stamford Bridge ở giai đoạn 2014-2017 cho thấy nhiều khác biệt giữa chính họ trong 2 mùa giải.

Về mặt cá nhân

Diego Costa ghi 20 bàn trong khuôn khổ Ngoại hạng Anh ở cả hai mùa 2014/15 và 2016/17, nhưng đó cũng gần như là toàn bộ điểm tương tự ở hai mùa giải tốt nhất trong sự nghiệp của anh tại Chelsea. Chấn thương gân kheo giới hạn anh ở con số 26 lần ra sân trong đội hình lên ngôi của Mourinho, đồng nghĩa với gần 1000 phút ít hơn giai đoạn 2 năm sau đó dưới trướng Conte (2111 phút so với 3101 phút).

Bạn đã đọc chưa?

Điều đó tất nhiên khiến thành tích của anh cùng Mourinho trở nên ấn tượng hơn. Costa dễ dàng vượt qua số bàn thắng kì vọng (Expected Goals –xG) ở cả hai mùa lên ngôi, nhưng xG ở mùa 2014/15 là tận 0,61 bàn mỗi 90 phút, cao hơn nhiều so với 0,46 bàn mỗi 90 phút trong mùa 2016/17, chứng tỏ mức độ nguy hiểm được duy trì cực ổn định.

Costa thực sự rất nhạy bén trước khung thành. (Ảnh: Twitter)

Thật thú vị khi ta thắc mắc mọi chuyện sẽ khác biệt như thế nào nếu Costa không rơi vào cuộc chiến với Conte. Trước màn đụng độ ấy, tiền đạo người Tây Ban Nha ghi 14 bàn sau 19 trận, hiển nhiên trở thành cầu thủ gây ảnh hưởng lớn nhất nước Anh. 16 trận sau đó, anh có thêm 6 lần đưa bóng vào lưới, và thường trông rất mất hứng.

Eden Hazard bù đắp cho Conte khi Costa chìm xuống với 7 bàn trong 11 trận kể từ đầu tháng 3 đến cuối tháng 5. Tổng cộng anh đem về 16 pha lập công ở Ngoại hạng Anh mùa đó, thành tích tốt nhất sự nghiệp tại The Blues (bằng với mùa 2018/19). Nhưng số 10 vẫn cho rằng 2014/15 mới là mùa hay nhất của anh.

Tại sao lại như vậy?

Cùng với 14 bàn thắng, Hazard đóng góp thêm 9 đường kiến tạo, nhiều hơn 4 lần so với mùa 2016/17. Những đường chuyền thành bàn không phải luôn luôn là thước đo đáng tin nhất dành cho sự ảnh hưởng của một cầu thủ, nhưng số kiến tạo kì vọng mỗi 90 phút của cầu thủ người Bỉ ở mùa 2014/15 là 0,3 mỗi 90 phút, còn mùa 2016/17 chỉ là 0,19, phần nào chứng tỏ anh không hẳn là nguồn sáng tạo chủ đạo trong đội hình Conte như với Mourinho.

Hazard mùa 2014/15. (Ảnh: Twitter)

Fabregas là đầu não ở cả hai đội và anh mang đến dự so sánh thú vị nhất, chủ yếu bởi vì vai trò của anh được thay đổi nhiều nhất. Mùa 2014/15, số 4 là người chỉ đạo ở hàng tiền vệ của Mourinho, thi đấu tổng cộng 2895 phút. Hai năm sau, anh chỉ chơi có 1294 phút, với 16/29 lần ra sân là từ ghế dự bị. Nhưng khi đó Fabregas lại là một trong những nhân tố dự bị hiệu quả nhất lịch sử giải đấu.

Mourinho giúp Fabregas có mùa giải đá chính cuối cùng thật sự tuyệt vời. Chân chuyền người Tây Ban Nha thực hiện 18 đường “dọn cỗ”, cao nhất sự nghiệp ở xứ sở sương mù và chỉ kém 2 lần so với kỷ lục của Thierry Henry. Bên trên việc đó, nhiệm vụ của anh là điều tiết nhịp độ và phương hướng kiểm soát bóng của Chelsea trong khi Matic tập trung cho vai trò dọn dẹp. Một sự cân bằng siêu việt.

Bộ đôi một trái một phải quán xuyến hàng tiền vệ Chelsea cách đây 5 năm.
(Ảnh: Sportskeeda)

Hai năm sau dưới trướng Conte, Fabregas được dùng ít hơn nhưng vẫn bùng nổ theo cách riêng. Phạm vi và tầm nhìn khi chuyền bóng của anh trở nên giá trị hơn bao giờ hết. Anh có 12 kiến tạo, với số kiến tạo kì vọng mỗi 90 phút là 0,55, hơn nhiều so với 0,32 ở mùa 2014/15. Mỗi 90 phút anh cũng tạo ra 4,2 cơ hội, hơn gấp rưỡi so với con số 3 cơ hội thời Mourinho.

Fabregas buộc phải tỏa sáng theo cách như vậy bởi vì sự góp mặt của N’Golo Kante từ Leicester City. Cỗ máy hủy diệt người Pháp đã bù đắp cho sự xuống phong độ của Matic.

Cuối cùng, Mourinho khai thác tốt hơn một chút những cá nhân hay nhất của Chelsea, nhưng dưới thời Conte họ tạo thành trụ cột của một tập thể giỏi hơn.

(Còn tiếp)

Nguồn: Biên dịch từ bài viết “Which was Chelsea’s greatest Premier League title win?” của Liam Twomey đăng trên The Athletic

Theo Báo Thể thao & Văn hóa

Theo Báo Thể thao & Văn hóa
Bài viết liên quan