Chuyện tái thiết Arsenal (Phần 1): Sự kém cỏi ở hiện tại

- 6 phút đọc

Trong vòng vài năm qua, người hâm mộ có thể nhận thấy nơi Arsenal một sự giảm sút rõ rệt ở đồng thời cả khâu tấn công và phòng ngự.

Mùa này, “Pháo thủ” loanh quanh ở giữa bảng xếp hạng, đi đôi với vị trí mà số bàn thắng kì vọng của họ – một đơn vị đo lường chất lượng của các cơ hội – chỉ ra họ nên xếp vào.

Hình dưới đây cho thấy thứ tự các đội ở Ngoại hạng Anh dựa theo khác biệt giữa lượng bàn thắng và bàn thua kì vọng, với Arsenal nằm ngay giữa. (Lưu ý: xG for – số bàn thắng kì vọng; xG against – số bàn thua kì vọng; xG difference – hiệu số bàn thắng/thua kì vọng)

Bạn đã đọc chưa?

(Ảnh: The Athletic)

Sau 28 vòng đấu, trung bình mỗi trận, đội chủ sân Emirates được kì vọng ghi 1,26 bàn, nhưng nhận về tới 1,3 lần thủng lưới. Nếu tính riêng giai đoạn từ khi Mikel Arteta lên nắm quyền, tình hình cũng chẳng khá khẩm hơn. Hiệu số bàn thắng/thua kì vọng của họ là -0,12 mỗi trận, và rớt xuống tận thứ 12 trên BXH.

(Ảnh: The Athletic)

Mặc dù kết quả có đôi chút tích cực – chỉ 1 thất bại sau 10 trận Arteta nắm quyền ở giải vô địch quốc gia – mẫu số nhỏ khiến chúng ta không đủ cơ sở để đưa ra một kết luận vững chắc về khả năng chỉ đạo của chiến lược gia người Tây Ban Nha. Tuy nhiên, nó có cho thấy khối lượng công việc mà ông cần phải làm. Bỏ qua việc ai là thuyền trưởng, đây cũng không phải là một đội hình Arsenal đủ xuất sắc, so với những tập thể đối thủ hiện tại.

Tin vui là có vẻ như Arteta đã khởi động một sự thay đổi về văn hóa. Ông bắt đầu đặt trách nhiệm đàng hoàng cho các cầu thủ. Ông cũng cần thêm thời gian để đưa những triết lý học từ Pep Guardiola ở Manchester City vào mặt cỏ Emirates. Một vài chất-Pep-Guardiola nổi lên trong chuyến làm khách của Arsenal đến AFC Bournemouth trong ngày Lễ Tặng quà, với Arsenal vận hành sơ đồ 2-3-5 khi tấn công, một hệ thống tương tự như Man City của Guardiola.

Arteta cũng đang làm việc với một đội hình chẳng khác mấy so với những gì Unai Emery có khi kì chuyển nhượng mùa hè 2019 đóng cửa, ngoại trừ Cedric Soares và Pablo Mari. Các gương mặt tân binh ở mùa này, dù tiêu tốn nhiều tiền của, nhưng chưa mang tới đóng góp xứng đáng.

Sự đi xuống của Arsenal trong những năm gần đây có lẽ được tóm gọn nhất trong biểu đồ ở dưới (“FL” thể hiện 5 trận đấu ở thời HLV tạm quyền Freddie Ljungberg). Nó mô tả xu hướng thay đổi của số bàn thắng và bàn thua kì vọng kể từ mùa 2015/16, cho thấy chất lượng các cơ hội mà đội tạo ra cũng như nguy cơ phải nhận.

(Ảnh: The Athletic)

Xu hướng tổng quát chỉ ra rằng ở những năm cuối dưới thời Arsene Wenger, Arsenal có một hàng tấn công đáng tin cậy (đường màu xanh) và một hàng phòng ngự kiên cường (đường màu đỏ). Dần dần, khoảng cách giữa hai đường bị rút ngắn lại và tới mùa này thì nó làm lộ ra một đội bóng có hiệu số bàn thắng/thua kì vọng ở mức âm – nghĩa là họ đang nhận những đợt tấn công từ đối thủ nguy hiểm hơn so với các cơ hội mà họ tạo ra. Vị trí giữa bảng xếp hạng có thể là mới mẻ ở mùa này, nhưng nếu đường màu xanh không bắt đầu tiến lên trên đường màu đỏ, chuyện Arsenal “bình thường” sẽ chẳng còn lạ nữa.

Ở thời điểm hiện tại, những con số đằng sau màn trình diễn của “Pháo thủ” không mô tả tiêu chuẩn của một đội top 6, huống gì là tiêu chuẩn cạnh tranh chức vô địch. Cộng thêm rào cản tài chính được đúc kết bởi Giám đốc Josh Kroenke, con của Chủ tịch Stan, rằng Arsenal “đang gồng gánh mức lương Champions League trên ngân quỹ chỉ đủ cho Europa League”, mọi chuyện càng trở nên tăm tối hơn. Đưa Arsenal trở lại vị thế vốn có của họ sẽ còn phải mất một khoảng thời gian dài nữa.

Còn nữa…

Biên dịch từ bài viết “How should Arteta remodel his Arsenal team?” của Tom WorvilleJames McNicholas đăng trên The Athletic

Theo Báo Thể thao & Văn hóa
Bài viết liên quan