Chelsea ‘thắng’ Barcelona cách đây 8 năm: Sự diệu kỳ khó có gì sánh nổi

- 11 phút đọc

90 phút huy hoàng trên sân Nou Camp vào năm 2012 sẽ mãi khắc sâu trong tâm trí người hâm mộ Chelsea như là đêm đáng tự hào nhất.

Khi nhắc tới những màn lội ngược dòng thần thánh của người Anh tại UEFA Champions League, fan Liverpool sẽ chỉ ngay đến trận chung kết năm 2005 trước AC Milan, hay thắng lợi vĩ đại cách đây 1 năm mà đối thủ là Barcelona. Không kém cạnh, cổ động viên Manchester United năm 1999 kỳ diệu với chức vô địch ở những phút đồng hồ cuối cùng.

Nhưng trong một hoàn cảnh bi thảm hơn, Chelsea từng thực hiện một kỳ tích ngang ngửa, thậm chí phần nào đó còn khủng khiếp hơn. Đó là trận bán kết lượt về ở xứ Catalan cách đây gần 10 năm.

Bạn đã đọc chưa?

The Blues có lợi thế 1-0 sau trận lượt đi nhờ công của Didier Drogba. Nhưng bây giờ họ phải chiến đấu tại thánh địa của một tập thể mà nhiều người xem là hay nhất trong lịch sử bóng đá. Lionel Messi, Xavi Hernandez và Andres Iniesta đều còn rất sung mãn, cùng người chỉ đạo họ là Pep Guardiola với triết lý tiki-taka ngày đó hầu như chưa ai hóa giải nổi. Trong vòng 3 năm, họ đã 2 lần đoạt Cúp C1.

Ngược lại, Chelsea khi ấy không phải là một Chelsea khiến người ta ngán ngẩm. Họ xếp thứ sáu ở Ngoại hạng Anh. Andre Villas-Boas mới bị sa thải chưa lâu. Câu lạc bộ thành London bước vào trận lượt về mà không có David Luiz. Gary Cahill gặp một chấn thương chỉ 12 phút sau khi bóng lăn. Họ để Sergio Busquets chọc thủng lưới ở phút thứ 35, rồi 2 phút sau phải chơi thiếu người do đội trưởng John Terry nhận thẻ đỏ.

Busquets ăn mừng sau pha đệm bóng cận thành. (Ảnh: Twitter)
Biểu cảm bất ngờ của Terry. (Ảnh: The Newstatesman)

Roberto Di Matteo nhanh chóng sắp xếp lại bộ tứ vệ như sau: tiền vệ Ramires về đá hậu vệ phải; hai hậu vệ Jose Bosingwa và Branislav Ivanovic đá trung vệ; Ashley Cole giữ nguyên vị trí bên cánh trái.

Không ngạc nhiên khi Iniesta tận dụng đội hình lộn xộn của Chelsea để nhân đôi cách biệt 2 phút trước khi hiệp một kết thúc.

Nếu chưa từng xem trận đấu này, nhưng biết về danh tiếng của Barcelona cũng như Chelsea thời kì ấy, 99% khán giả sẽ đoán rằng Gã khổng lồ xứ Catalan nhất quyết phải đi tiếp. Cứ nghĩ đơn giản thế này, đội bóng của Pep không cần ghi bàn nữa. Họ chỉ cần giữ bóng tối đa và có thời cơ thì kết liễu đối thủ, bằng không thì cũng chẳng sao. Mà giữ bóng thì còn ai giỏi hơn Barca.

“Tôi nghĩ chúng tôi đã bị loại và chuyện chỉ còn là cố gắng giữ thể diện, không để thua quá nhiều bàn,” Frank Lampard thừa nhận trong bộ phim tài liệu “Kings of Europe – The Chelsea Story” (tạm dịch: Những nhà vua châu Âu – Câu chuyện của Chelsea)

“Khi John bị đuổi khỏi sân và họ ghi bàn thứ hai, mọi chuyện đã xong xuôi,” Fernando Torres nói.

“Tôi cảm thấy mình đã hủy hoại công sức của cả đội, người hâm mộ và câu lạc bộ. Tôi thấy vai mình nặng trĩu,” John Terry chia sẻ.

Bỗng nhiên, đám đông cổ động viên Barcelona im bặt. The Blues có một bàn thắng “quý như vàng” vào thời gian bù giờ hiệp một, và nó thật sự quá đẹp. Đường chọc khe từ Lampard là rất thông minh. Nhưng ôi, cú lốp bóng của Ramires! Vâng, nó quá mỹ miều, hệt như một bức họa thời Phục hưng.

Pha bấm bóng ấy… (Ảnh: Twitter)

“Để tạo ra một pha chạm bóng khéo léo như thế, khi đang chạy ở vận tốc ấy, bạn chẳng dám trông đợi ai khác ngoài Cristiano Ronaldo hay Lionel Messi. Đó là một khoảnh khắc như vậy. Cậu ấy đã thực hiện một điều phi thường,” Lampard nói.

Pha lập công ấy đưa Chelsea vào thế có lợi. Nhưng dù sao thì họ vẫn còn nguyên một hiệp đấu nữa phải chống chọi với thứ bóng đá ào ạt “bốn phương tám hướng” bên phía đối thủ.

Sai sót là khó tránh khỏi. Phút 49, Drogba xoạc bóng một cách nghiệp dư trong vòng cấm, còn Cesc Fabregas ngã xuống quá khéo. Penalty cho Barca. Messi –  một Messi sẽ phá kỷ lục ghi bàn của Gerd Muller trong năm đó –  bước lên chấm 11 mét.

Petr Cech không thể cản La Pulga, nhưng có một thứ đã cản lại, đó là xà ngang khung thành.

Messi hỏng ăn. (Ảnh: AS)

“Không khí trên khán đài đã thay đổi. Cho tới trước khoảnh khắc đó tôi có thể thấy cổ động viên ở ngay sau lưng họ. Nhưng sau đó tôi có thể cảm nhận sự lo lắng của đám đông. Áp lực tăng dần. Mọi chuyện không đi đúng theo ý họ,” Cech nhớ lại.

Bản thân thủ môn người Cộng hòa Séc sau đó liên tục cứu thua, bao gồm pha đẩy bóng chạm cột dọc sau cú đá từ Messi. Alexis Sanchez thì bị từ chối một bàn thắng bởi trước đó Dani Alves ở vào thế việt vị.

Đội chủ nhà kiểm soát bóng tới 72%. Trong nỗ lực ngăn cản đối phương, cả Ramires, Ivanovic và Raul Meireles đều đã nhận thẻ vàng, khiến họ không thể đá chung kết nếu Chelsea thoát cửa ải Nou Camp. Nhưng vì lý do nào đó, Chelsea vẫn đứng vững.

Với việc Drogba đã thấm mệt sau khi hỗ trợ phòng ngự gần như khắp mọi nơi, Di Matteo đưa Torres, chữ kí thảm họa có giá 50 triệu bảng, vào thay. Trong phần lớn thời gian trên sân, đóng góp của tiền đạo người Tây Ban Nha thậm chí còn phản tác dụng. Anh mất bóng ở hầu hết mọi cú chạm.

Torres được Di Matteo dặn dò. (Ảnh: Twitter)

Không ai nhớ, hoặc để ý, rằng khoảnh khắc đáng quý nhất của Torres trong màu áo Chelsea đến chỉ vài chục giây sau một tình huống đi bóng để giảm thiểu áp lực nhưng hóa ra lại thất bại – cũng chẳng phải lần đầu tiên trong trận. Xavi dễ dàng xoạc bóng, và trong cơn tức giận, Torres chạy thêm gần 20 mét nữa. Cùng lúc đó, bóng văng lung tung trong vòng cấm và Cole phá nó lên.

Một pha giải nguy gấp gáp lại trở thành một đường kiến tạo chẳng ai ngờ tới bởi vì tất cả cầu thủ Barcelona đều đã ở bên phần sân Chelsea, trừ Victor Valdes.

“Thật là tuyệt, khi ấy tôi không thấy Fernando trên đó. Khi Ashley đá trái bóng đi, tôi đang tìm chỗ để sắp xếp lại hàng thủ, lấy lại sự tổ chức. Sau đó tôi thấy Xavi ôm đầu và tôi nghĩ rằng sao anh ta lại làm thế. Tôi nhìn ra xa và thấy Fernando đang chạy thẳng về phía thủ môn,” Cech hồi tưởng.

Có cảm giác như là 95.845 người trong sân vận động và hàng triệu người xem tivi trên toàn thế giới đều đang nín thở. Chàng trai chỉ ghi 8 bàn sau 61 trận cho Chelsea đang đối mặt tình huống 1v1 với thủ môn dài nhất mà bóng đá từng chứng kiến.

“Tôi cứ chạy và chạy. Tôi nhận ra chỉ còn tôi và Valdes. Cảm giác như là đó là sân đấu dài nhất vậy, rằng tôi sẽ không bao giờ tới khung thành,” Torres kể.

Nhưng cuối cùng anh dễ dàng vòng qua Valdes và đưa bóng vào lưới trống. Nó trở thành một phần trong video nổi tiếng kể lại trận đấu này của Feroze Ali có tên “Chelsea wins, everyone goes nuts” (Tạm dịch: “Chelsea thắng, mọi người phát điên”).

Định mệnh đã sắp đặt, Torres phải là người hạ gục Barca. (Ảnh: Twitter)

Đó là khoảnh khắc tối cao trong bóng đá, khi mọi chuyện kết thúc vượt xa tưởng tượng của bất cứ cá nhân nào. Chelsea sau đó hoàn thành một chiến dịch Champions League kì diệu với chiến thắng trước Bayern Munich ngay tại Allianz Arena, cũng là một thắng lợi khó quên.

Biên dịch từ bài viết “Can Chelsea’s comeback against Barcelona ever be matched?” của Simon Johnson đăng trên The Athletic

Theo Báo Thể thao & Văn hóa

Theo Báo Thể thao & Văn hóa
Bài viết liên quan