22 năm đầy ‘đau thương’ của Arsene Wenger tại Arsenal

- 8 phút đọc

Ngồi trong căn biệt thự ở ngoại ô London những ngày đầu đông, Arsene Wenger đọc lại bản thảo cuối cùng của cuốn tự truyện trước khi chính thức xuất bản. Với Wenger, hai thập kỷ làm việc tại Arsenal biến ông trở thành một kẻ ích kỷ, đánh mất những cảm xúc tuy đời thường nhưng rất chân thực.

Wenger tin rằng nếu không theo bóng đá, ông có thể trở thành nông dân chăn bò kiểu mẫu tại khu vực làng quê Alsace. Từ 5 tuổi, Wenger đã được gia đình dạy cách… vắt sữa bò. Chỉ là, ông không bao giờ có đủ sự tập trung và kiên nhẫn để hoàn thành công việc ấy. “Một bên là đồng cỏ chăn bò, bên kia là sân bóng địa phương trong vùng”, Wenger mô tả lại ký ức tuổi thơ.

Bạn đã đọc chưa?

Với Wenger, mọi công việc đều đem lại giá trị và bài học nào đó, nhưng ấn tượng ban đầu sẽ quyết định tương lai của mỗi người. “Cũng là trên đồng cỏ quê ấy, tôi bị hấp dẫn bởi bóng đá chứ không phải bò sữa. Thật tuyệt vời khi bạn làm nên cuộc đời từ những giá trị thơ ấu. Tất cả những nhà vô địch tôi từng gặp đều viết câu chuyện của họ trên nền tảng những ký ức vụn vặt nhưng được sắp xếp logic từ quá khứ”, Wenger nói về quyết định theo nghiệp bóng đá.

Nhưng bóng đá không đơn thuần là một trò giải trí được nâng tầm thành kỹ nghệ. “Bóng đá khiến con người u mê và trở nên ích kỷ. Tôi luôn tìm ra một lý do bào chữa cho sự thờ ơ, vô tâm của bản thân. Mỗi khi bạn bè rủ đi uống cafe trò chuyện, tôi lại báo rằng sau một tháng nữa chúng ta gặp nhau nhé vì tôi còn phải giải quyết công việc. Bóng đá cho tôi danh vọng, nhưng làm khổ những con người xung quanh tôi”, Wenger đề cập tới mặt trái của cuộc đời huấn luyện đỉnh cao.

22 năm dẫn dắt Arsenal, Wenger chưa từng bỏ lỡ bất kỳ trận đấu nào trong số 1.235 trận ông quản lý CLB. Đến cả một buổi tập, ông cũng không vắng mặt. Sau mỗi trận đấu, Wenger trở về nhà, nằm trên giường và “ngẫm” lại diễn biến tuần tự trên sân. “Nó giống như một bộ phim nội tâm xuyên suốt tâm trí, có hạnh phúc, có tiếng cười nhưng cũng tràn ngập tức giận, căm ghét. Nếu hôm đó Arsenal thua, trong tim Wenger sẽ để lại một vết sẹo”, Wenger bộc bạch.

Chọn làm HLV bóng đá tức là Wenger chọn đi trên con đường mà bấy nhiêu vinh quang chính là bấy nhiêu tủi nhục. Ông nhận thức được điều đó, nhưng không thể buông bỏ để trở về cuộc sống vui thú điền viên ở làng quê yên bình giáp biên giới nước Đức. “Tôi không thể, vắt sữa bò khó quá học mãi không thuộc”, Wenger nhắc tới nỗi ám ảnh với bóng đá.

Sau mùa giải vĩ đại 2003/04, Wenger đã nghĩ tới khái niệm “bất tử”. Đó thực sự là những gì đã diễn ra trong đầu Wenger, dù ông hiểu đấy là suy nghĩ tiêu cực. Có lần, Wenger nói thế này trong phòng thay đồ với các cầu thủ Arsenal: “Các anh sẽ bất tử nếu duy trì sự tập trung ngày nay qua ngày khác”.

Bề ngoài lịch lãm, nhưng bên trong Wenger là một con quỷ như những gì chính “Giáo sư” thuật lại trong tự truyện. Wenger tiếp cận bóng đá trên tâm thế “Hoặc là sống hoặc là chết”. Sau mỗi thất bại, Wenger ngồi trên xe và nghĩ có bao nhiêu cá nhân, gia đình bị ảnh hưởng tiêu cực bởi kết quả ấy. “Sẽ không có cách nào để giải quyết dứt điểm cảm giác tội lỗi này nếu bạn không toàn tâm toàn ý, hiến thân cho đội bóng”, lời mở đầu trong sách Wenger đã viết thế.

Một mặt, tư tưởng đó giúp Wenger đi quãng đường hơn hai thập kỷ tại giải đấu khắc nghiệt nhất hành tinh và bước vào ngôi đền của những huyền thoại. Nhưng mặt khác, nó khiến ông khó chấp nhận thực tế rằng khái niệm “công bằng” không tồn tại trong bóng đá đỉnh cao. Wenger bất bình với cách hành xử của ban lãnh đạo Arsenal, không hài lòng với sự can thiệp của hội đồng quản trị vào công tác chuyển nhượng.

“Giai đoạn cuối làm việc, tôi cảm nhận sự tổn thương sâu sắc. CĐV không hiểu những gì đội bóng phải trải qua vì dự án sân Emirates còn lãnh đạo như muốn đạp đổ công sức mà tôi gây dựng bao năm. Tôi tận mắt chứng kiến từng viên gạch, hòn đá được đưa vào trung tâm London Colney. Tôi coi Arsenal là sinh mệnh, mất cả hạnh phúc gia đình vì Arsenal và người ta lại coi nhẹ nó”, Wenger trải lòng.

Wenger chưa từng trở lại Emirates sau khi rời đi và cũng không có ý định quay lại. Hàng ngày, ông đọc sách, xem thời sự, theo dõi bóng đá và cố gắng trở thành phiên bản hoàn thiện hơn. Chỉ là, ông không thể tìm lại cảm giác thân thuộc với bóng đá dù vẫn làm việc cho FIFA. “Nhưng thời gian là bác sỹ giỏi nhất, có thể hàn gắn mọi vết thương”, Wenger trầm ngâm bên ly cafe.

Theo Báo Thể thao & Văn hóa
Bài viết liên quan